Header Ads

Tổng Hợp Những Mẫu Truyện Ngụ Ngôn Ngắn Hay Ý Nghĩa 2021


Câu chuyện 1: Đàn Kiến Đền Ơn

Trong khu rừng nọ, có một đàn kiến bị sa vào vũng nước. Ở trên cành cây gần bên, có một chú chim nhỏ vừa ra khỏi tổ, thấy động lòng thương, chú chim bay vụt ra nhặt mấy cọng rác thả xuống làm cầu cho đàn kiến đi qua.

Ngày tháng trôi qua, chú chim ấy cũng không còn nhớ đến đàn kiến nọ. Loài chim nhỏ này rất thích làm tổ trên cành cây sơn trà bởi vì cành cây tua tủa những gai nhọn hoắt, Sơn trà dùng gai nhọn làm vũ khí chống kẻ thù và khi ấy sơn trà che chở luôn cho cả tổ chim.

Mèo quạ to xác nhưng khó mà len lõi vào giữa những mũi gai sắc nhọn để đến gần tổ chim. Nhưng một hôm con mèo rừng xám bắt chấp gai nhọn cứ tìm cách lần mò tới gần tổ chim. Bỗng từ đâu có một đàn kiến dày đặc đã nhanh chóng tản đội hình ra khắp cành sơn trà nơi có tổ chim đang ở. Mèo rừng hốt hoảng bỏ chạy ngay bởi nó nhớ có lần kiến lọt vào tai đau nhói.

Đàn kiến bị sa vào vũng nước ngày ấy đã không quên ơn chú chim đã làm cầu cứu thoát mình khỏi vũng nước.




Câu chuyện 2: Chó Nhà Và Chó Sói

Dưới ánh trăng, Sói đói mèm đánh hơi khắp nơi để tìm đồ ăn, rồi nó gặp một con chó nhà trông rất oai vệ. Sói nói:

Này anh bạn, nhìn anh cơ bắp chắc khỏe thế này, chắc đã được ăn những đồ ăn rất ngon phải không? – Còn tôi, tại sao lại phải sống một cách thiếu thốn thế này?

Chó nhà đắc trí nói: - Nếu anh muốn sống một cuộc sống thượng lưu như tôi thì hãy đi theo tôi nhé. Tôi cam đoan anh sẽ có được cuộc sống sung túc.

Nếu được như vậy thì tốt quá!

Sói vồn vã hỏi: Tóm lại là sống cuộc sống như thế nào?

Chó nhà cao giọng nói: thực ra cũng không có gì, chỉ là trông nhà cho chủ, đừng để kẻ trộm lẻn vào nhà là được.

Sói: Thì ra là vậy, không thành vấn đề.

Sói tiếp lời: khi còn sống trong rừng, hàng ngày đều phải tránh mưa tránh gió, tôi đã nếm đủ rồi. Nếu mà có thể nằm sảng khoái trên một cái giường , không lo đói, thì làm gì tôi cũng làm.

Vậy thì được, đi theo tôi. – Chó nhà nói với sói

Trên đường đi, Sói đột nhiên nhìn thấy vết sẹo rất to trên lưng chó nhà, vô cùng ngạc nhiên, nên ân cần hỏi: lưng anh bị làm sao thế?

Chó nhà nói cho qua chuyện: Không sao cả, chỉ là một vết thương nhỏ thôi mà, cũng có thể là vết chai do bị xích cổ.

Xích cổ á? – sói kinh ngạc. – lẽ nào anh muốn nói, thật ra anh không có tự do?

Không đúng. – Chó nhà nói.

Ban ngày, có lúc chủ nhà xích tôi lại thật, nhưng tôi đảm bảo với anh rằng, buổi tối tôi được tự do hoàn toàn. Hơn nữa, họ đều rất thích tôi. Chủ nhà cho tôi phần cơm, nô bộc trong nhà cũng cho tôi đồ ăn thừa.

Tạm biệt anh bạn của tôi – Sói nói. – Anh cứ tiếp tục tận hưởng cuộc sống hoàn mỹ của mình đi. Còn tôi, vì tự do thì dù có phải chịu đói, tôi cũng không muốn buộc cái xích sắc cuộc sống an nhàn vào cổ mình đâu.

Lời bình: nếu chỉ vì có được cuộc sống an nhàn trong chốc lát, mà phải từ bỏ tự do thì thật không đáng.



Câu chuyện 3: Con Nhím Và Bầy Rắn

Một ngày nọ, một con nhím lang thang đi tìm nơi trú ngụ. Nó tìm thấy gia đình nhà rắn đang sống trong một cái hang ấm áp và đã đề nghị được cho vào ở cùng. Bầy rắn miễn cưỡng đồng ý, thế là nhím ta chui vào nhà của rắn. Nhưng bầy rắn nhanh chóng nhận thấy rằng những cái lông nhọn như gai của nhím thường đâm vào chúng và làm chúng đau đớn. Bầy rắn ước sao mình đã không cho nhím vào ở chung.

Bầy rắn nói với nhím:

Nhím yêu quý ơi, làm ơn hãy đi đi, bạn to và nhiều gai nhọn quá.

Nhưng nhím lại rất xấu tính, nhím trả lời:

ồ không nếu các anh không thích ở đây thì các anh có thể đi chỗ khác. Riêng tôi thì thấy nơi này thật dễ chịu.

Giữ một vị khách không mời ở ngoài cửa dễ hơn là cho anh ta vào nhà rồi bắt anh ta đi.



Câu chuyện 4: Ếch Và Bò

Có một con bò đi xuống một đầm lầy đầy lau sậy để uống nước. Khi đưa chân xuống ao làm văng nước tung tóe, nó đạp bẹp một con ếch con xuống dưới bùn. Ít lâu sau, khi ếch mẹ nhớ đến ếch con bèn hỏi các ếch anh chị rằng ếch út đâu rồi.

Một con ếch la lên: : có một con quái vật to lớn, có cái chân to lắm đã dẵm bẹp ếch út của mình rồi.

Ếch mẹ hỏi: nó to lắm à? - ếch mẹ phòng bụng lên: nó to bằng như thế này không?

ồ không, nó to hơn nhiều! – bầy ếch con la lên

ếch mẹ phòng bụng lên nữa.

Làm sao mà nó có thể to hơn như thế này được. – ếch mẹ bảo.

Nhưng bầy ếch con nhất mực bảo rằng con quái vật ấy to, to hơn thế rất nhiều và ếch mẹ cứ thế phồng bụng, phồng bụng lên mãi và rồi cuối cùng, nó nổ tung như một cái bong bóng.

Lời bình: Đừng cố gắng làm những việc quá sức mình.



Câu chuyện 5: Lừa Và Hổ

Ngày xưa, ở vùng Quý Châu không có lừa. Có một người hay làm việc tốt đã chở một con lừa đến đây bằng thuyền. Sau đó, ông ta mới phát hiện ra rằng ở đây hầu như không có việc gì cần đến lừa. Thế là ông ta đành thả lừa vào rừng.

Một hôm, có một con hổ đi dạo ở trong rừng. Từ xa hổ trong thấy Lừa. Lần đầu tiên nhìn thấy một con vật cao lớn như vậy. Hổ nghĩ Lừa chắc phải là một kẻ có bản lĩnh cao cường. Mặc dù bản thân là “ Vua rừng xanh”. Nhưng hổ vẫn không dám coi thường Lừa. Thế là hổ nấp một chỗ và bí mật quan sát.  Khi nó nhận thấy Lừa không phải là mối đe dọa quá lớn đối với mình, nó liền chầm chậm tiến tới, muốn kết bạn với Lừa. Lừa thấy có một kẻ to gan lớn mật xuất hiện trên lãnh thổ của mình, liền kêu lên một tiếng. Từ tiếng kêu mà suy thì Lừa rõ phải là một kẻ hùng mạnh. Hổ bị một phen khiếp đảm, tưởng lừa định tấn công mình, sợ hãy chạy trốn. Nhưng Hổ chạy đi rồi mới phát hiện Lừa không hề đuổi theo, mà vẫn nhỡn nhơ gặm cỏ ở chỗ cũ.

Sau nhiều lần quan sát, Hổ phát hiện ra Lừa không hề có bản lĩnh gì đặc biệt, và nó cũng không còn sợ tiếng kêu của Lừa nữa.

Hổ càng ngày càng tiếp cận Lừa gần hơn. Khi Lừa đang ăn cỏ, nó chạy tới chạm nhẹ vào Lừa hoặc khi Lừa đi dạo thì Hổ cố ý đi qua va vào Lừa.

Hổ liên tục thử thách sự kiên nhẫn của Lừa. Lừa vô cùng tức giận, lần nào cũng giơ móng vuốt đá Hổ. Dần dần, Hổ biết rằng bản lĩnh lớn nhất của Lừa chỉ là móng guốc để đá đối phương. Nó mừng rỡ phi vọt lên xông vào Lừa, gầm lên một tiếng và cắn chết Lừa.

Lời bàn: Phải biết tin tưởng vào khả năng của mình, dám đấu tranh và giỏi đấu tranh thì không gì không thể chiến thắng.


(Nguồn tổng hợp)

 

 

 

 

 

 

 

 

Được tạo bởi Blogger.