Header Ads

TOP MẪU TRUYỆN NGẮN HAY VỀ CUỘC SỐNG MANG Ý NGHĨA SÂU SẮC

 

Câu chuyện 1: Quy Luật Sinh Tồn “Cuộc Đối Đáp Giữa Gà Mẹ Và Gà Con”

Chuyện kể một hôm, gà con buồn bã nói với gà mẹ: “mẹ có thể không đẻ trứng và chơi với con không?”

Gà mẹ trả lời: “ không được, mẹ cần phải làm việc”

Gà con: “nhưng chẳng phải mẹ đã đẻ rất nhiều trứng rồi sao?”

Nghe con nói thế gà mẹ trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp: “con yêu! nếu mẹ không đẻ trứng thì dao dái thịt sẽ kề bên cổ, mạng sống sẽ khó mà giữ được”.

Gà mẹ đã hiểu một chân lý quan trọng, bạn tồn tại bởi vì bạn đang tạo ra giá trị cho cuộc sống, khi không còn tạo ra được giá trị nữa, bạn sẽ có nguy cơ bị đào thải ra khỏi môi trường đang sống và làm việc. Giá trị của quá khứ không đại diện cho tương lai. Đó là lý do vì sao mỗi ngày chúng ta đều phải tiếp tục cố gắng.

Tương tự như tình trạng một số nhân viên lâu năm trong công ty, luôn cho rằng mình là người đóng vai trò cốt cán nên dễ sinh tâm lý lười cống hiến hơn lúc mới vào làm. Kết quả là tre già măng mọc, lớp nhân viên mới luôn nhiệt quyết hơn, sẽ khiến đội ngũ chai lì sớm bị đào thải.



Câu chuyện 2: Chú Đại Bàng Và Đàn Gà Con

Nếu cuộc sống này bạn không có những ước mơ, dù ước mơ ấy tưởng chừng như không bao giờ đạt được. Sống có ước mơ và thực hiện ước mơ ấy, bạn sẽ đạt được những ước mơ hoài bão tưởng như không bao giờ đạt được.

Trong một khu rừng nọ,  một ông lão một ngày vào rừng đốn củi nhặt được một quả trứng chim. Buổi chiều về nhà, ông lão cho quả trứng chim lượm được vào ổ trứng gà đang ấp.

Một ngày nọ, gà mẹ vui mừng khi ổ trứng nở ra một bày gà con và trong đó có cả chú chim non bé nhỏ nữa.

Hằng ngày, chú chim đi ăn cùng đàn gà con. Cuộc sống yên bình bên gà mẹ và anh chị em trong đàn của chú. Một hôm, đàn gà con đang tung tăng kiếm ăn trên bãi cỏ. Chúng nhìn thấy một đàn chim vỗ cánh tung bay trên trời xanh. Chú chim non ngước mắt lên nhìn theo và nói với anh chị em mình: “ kia là loài gì mà lại bay được trên trời xanh thế”.

Đàn gà con vui vẻ nói với chú “ đó là loài chim đại bàng, chúa tể của các loài chim”. Chúng có đôi cánh lớn đầy sức mạnh và khả năng bay lượn trên trời xanh. Còn chúng ta là loài gà, chúng ta chỉ kiếm ăn và vui chơi được dưới mặt đất này.

Hàng ngày, chú chim cùng đàn gà con đi kiếm ăn và vui chơi trên bãi cỏ. Chú ngước mắt lên trời và nhìn những bày chim vỗ cánh tung bay trên trời xanh. Chú ước một ngày nào đó mình cũng được bay lượn tự do trên trời như những loài chim đại bàng – chúa tể của các loài chim kia.

Thời gian trôi đi, đàn gà con lớn lên và chúng vẫn hay trêu đùa chú chim đang mơ ước viển vong. Chú chim thì ngày nào cũng ngước lên trời, nhìn những bày chim vỗ cánh tung bay trên trời và vẫn ước “ một ngày nào đó nó sẽ được tự do bay lượn trên bầu trời như những loài chim kia”.

Đến một ngày kia, khi cả đàn đang đi ăn trên thảm cỏ xanh và chơi đùa vui vẻ. Chú chim thì vẫn ngẩn ngơ ngước nhìn lên trời nhìn những đàn chim bay lượn. Tự nhiên, Chú thấy cơ thể mình nhẹ nhõm và như được nâng lên. Chú vỗ cánh mạnh hơn nữa và cả cơ thể chú được nâng lên rời khỏi mặt đất. Chú vỗ cánh bay lên bầu trời xanh cao và ngỡ ngàng nhìn xuống đất. Đàn gà ngơ ngác cũng nhìn chú bay lượn trên bầu trời như những con chim. Còn chú chim, nó vỗ cánh bay lên cao và lượn nhào trên bầu trời xanh thẩm, nó nhận ra rằng mình chính là loài chim Đại Bàng – chú tể của các loài chim.



Câu chuyện 3: Người Bố Giàu

Ở một thị trấn nọ có người đàn ông rất giàu có, ông có một cậu con trai 10 tuổi. Ông rất yêu con trai và mong ước cậu bé lớn lên sẽ trở thành một nhân tài và có khả năng tạo ra của cải giàu có giống như ông. Ông thích dẫn cậu con trai đi nhiều nơi để cậu học hỏi thực tế để khôn ngoan hơn.

Một hôm, người bố giàu dẫn con trai của mình đến thăm một ngôi làng cách xa thị trấn 20km. Người bố muốn cho con trai thấy một người nghèo có thể nghèo đến mức nào. Họ đã dành thời gian tham quan cánh đồng của một gia đình nông dân nghèo. Và sau khi trở về, người bố hỏi con trai: “ con đã thấy người nghèo sống thế nào chưa?”

Con trai đáp: “ vâng con thấy rồi ạ”

Người bố hỏi tiếp: “ vậy con hãy nói cho bố nghe con đã thấy những gì từ chuyến đi này?”.

Cậu con trai trả lời: Dạ! chúng ta có 1 con chó, họ có 4 con chó.

Chúng ta có bể bơi, họ có cả con sông bất tận.

Chúng ta chỉ dùng vài chiếc đèn vào ban đêm, họ có cả bầu trời đầy sao.

Chúng ta có những bức tường để bảo vệ mình, họ có bạn bè.

Chúng ta có tivi, họ dành thời gian cho gia đình và họ hàng.

Người bố ngẩn người không nói nên lời.

Cậu bé nói thêm: “ cảm ơn bố đã cho con thấy chúng ta nghèo như thế nào!

Người bố muốn dạy cho con thêm bài học mới không ngờ ở góc nhìn của con trai ông lại nhận ra nhiều điều trái ngược hoàn toàn.

Lời bình: thật ra hạnh phúc không hề có bộ chuẩn mực nào để đánh giá cả. người nghèo có thể thiếu thốn về vật chất nhưng lại tràn đầy hạnh phúc về tinh thần. người giàu sống xa hoa nhưng lại luôn bận rộn, đầu ốc luôn căng thẳng không thoải mái được. Ấm lạnh như thế nào chỉ có người cầm cốc nước mới hiểu thôi. Ai ở vị trí nào có vui vẻ hay không tự mình mới biết được. Giàu nghèo không quan trọng bằng ta luôn vui vẻ lạc quan và gia đình luôn hạnh phúc.



Câu chuyện 4: Bình yên là hạnh phúc

Ngày xưa, có một vị hòa thượng tên là Minh Tuệ ở tại chùa Thâm Sơn. Vị hòa thượng muốn dốc lòng quyết tâm tu hành, nhưng mỗi lần ông ngồi thiền nhập định, một con nhện lớn lại hiện ra mà gây sự với ông, khiến ông không cách nào nhập định được.

Vô cùng phiền não, ông đành thỉnh giáo Sư Tổ: “ Thưa Sư tổ cứ mỗi lần khi con nhập định thì một con nhện rất to lại xuất hiện. Dù có dùng cách nào, nó cũng không đi, thỉnh xin Sư Tổ chỉ ra điểm sai mà con gặp phải”.

Sư Tổ cầm một cây bút và bảo Minh Tuệ rằng, đợi đến lúc con nhện xuất hiện, ông hãy vẽ lên bụng nó một vòng tròn, xem xem nó là quái vật phương nào. Sau khi Minh tuệ vẽ xong vòng tròn thì con nhện rời đi, cuối cùng ông cũng được bình yên nhập định. Đến lúc xuất định và xem xét lại, ông mới phát hiện hình vẽ đang nằm trên chính bụng mình.

Thật ra rất nhiều điều phiền não và phức tạp trong cuộc sống lại xuất phát từ chính bản thân chúng ta. Nếu mỗi thời khắc có thể giữ được tâm yên bình, chúng ta sẽ có được niềm vui thật sự.

Ai trong chúng ta cũng mong muốn tận hưởng một cuộc sống yên bình. Bình yên đem đến sự thoải mái từ trong tâm hồn, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc và yên vui, khi tâm ta giữ được sự tĩnh lặng chúng ta mới dễ dàng khống chế những cám dỗ, những người bị cám dỗ hạ gục thường có nhiều điều bất an hơn sự bình yên. Chỉ khi tâm tĩnh lặng thì mọi sự mới tĩnh lặng, và người ta mới có thể đưa ra những quyết định thận trọng sáng suốt.



Câu chuyện 5: Ổ Bánh Mì Và Ông Lão

Có một người phụ nữ nọ có thói quen nướng bánh mì cho gia đình, luôn làm dư một ổ để lại cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì dư bên ngoài thành cửa sổ cho người nghèo đi qua dễ lấy. Ngày qua ngày cứ đến buổi, một ông lão gù lưng đến lấy ổ bánh mì đi.

Nhưng thay vì cảm ơn ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời như niệm chú: “ việc xấu ngươi làm thì ở lại với ngươi, việc tốt ngươi làm thì sẽ trở lại với ngươi”.

Điều này cứ diễn ra, ngày này qua ngày nọ. Mỗi ngày ông lão đến lấy bánh rồi lại lẩm bẩm câu nói đó.

Người phụ nữ bực bội trong lòng nghĩ: “ ông lão nhận bánh không biết cảm ơn còn lải nhải mấy lời khó nghe! Ông ta muốn ám chỉ điều gì?”

Rồi một hôm, cơn tức giận lên cao, bà nghĩ cách làm cho ông lão đi khuất mất.  Bà tự nhủ: ta sẽ làm cho ông ta mất dạng”

Bà trộn thuốc vào ổ bánh mì dư bà thường làm, tay run run đặt lên thành cửa sổ, bỗng bà hoảng hốt “ ta đang làm gì thế này”

Rồi ném ổ bánh mì vào đống lửa và thay một ổ bánh mì khác lên cửa sổ. Như mọi khi ông lão đến lấy bánh mì đi rồi lại lẩm bẩm. Còn người phụ nữ đã vừa trãi qua một cuộc chiến nội tâm giữ dội.Có một điều là mỗi khi làm ổ bánh mì đặt lên cửa sổ bà luôn cầu nguyện cho đứa con trai di làm xa, đã nhiều tháng không có tin tức được bình an trở về.

Buổi chiều hôm đó, có tiếng gõ cửa, khi mở cửa bà ngạc nhiên thấy con trai mình đứng trước cửa. Con trai gầy xọp, quần áo rách rưới, đói và mệt lả.

Cậu con trai nói: Mẹ ơi! Con đã về đến nhà quả là một phép lạ, khi con còn cách nhà cả dặm đường, con đã gã gục vì đói, không đi nổi nữa con tưởng mình đã chết dọc đường. Nhưng may mắn có ông lão gù lưng đi ngang, con xin ông ta chút gì đó để ăn, ông ta đã tử tế cho con một ổ bánh mì và chút nước. ông ta nói : “Đây là cái mà ông ta có mỗi ngày, nhưng hôm nay ông ấy cho con vì con cần nó hơn ông”.

Khi người mẹ nghe thế bà đã bật khóc, bà ôm chặt lấy cậu con trai. Bà nhớ lại ở bánh mì có thuốc độc mà bà đã làm sáng hôm nay. Nếu bà không ném nó vào lửa thì con trai yêu quý của bà có lẽ đã chết.

Trong cuộc sống, luôn tồn tại luật nhân quả. Những gì bạn làm hôm nay là căn nguyên cho những sự việc sẽ đến với bạn trong tương lai bởi vậy hãy luôn sống tốt và không bao giờ phải hổ hẹn với lương tâm của mình bạn nhé.

(Nguồn tổng hợp)

Được tạo bởi Blogger.